Lặng lẽ biển


Lặng lẽ biển

Lặng lẽ hoa cỏ vàng mé biển
Ngoi mưa - khách vắng chiều thứ hai
Thềm ẩm chân còng xoi lổ chổ
Tán ô
 phơ phất gió lai rai...

Vất vơ lạc dội lòng qua bãi trước
Thuỳ Vân chìm bụi nước phía sau
Tượng Chúa giang tay cùng sóng dạt
Ngắm con thuyền ngược bến Dứa - Dâu

Đã khách lạ một mình nơi quán xếp
Phút thiền sư môi ngậm chút hơi men
Em có biết nỗi buồn lan mặt biển
Nhuốm đầu muối mặn trắng sương đêm..

           Vũng Tàu 14/12/2010

giophuongnam

Anh thân mến ơi! Đứng trước biển lúc nào ta cũng
rạo rực bồi hồi có khi thấy tâm hồn mình rộng mở bài thơ anh mang chút suy tư...
Em cũng thế góp anh 1 đoạn nhé:
Ta trở về với biển của ta ơi
Xin hoá thân thành dã tràng se cát
Bãi trước bãi sau gió rì rào man mác
Ta như trẻ thơ đuổi bắt sóng ra khơi

Xin giữ giùm ta một ít tuổi trời
Giấu giùm ta ở trên đầu tóc bạc
Gội sạch dùm ta những âu lo phiền muộn
Tắm sạch dùm ta vết bụi thời gian...